Em còn nhớ cái ngày đầu tiên bước chân đến mảnh đất này, ồ, lạ lắm, khác lắm, một ngày mưa tháng 9. Mưa rồi gió, gió tạt vào khuôn mặt mong manh của em làm làn da như se lại, co rúm, heo may. Em đã tưởng mình không thể trụ vững qua mùa thu nay. Vậy mà giờ đây khi cái lạnh đã kéo đến ngập khắp phố phường Hà Nội thì cảm xúc trong em bỗng đổi thay, em xao xuyến. Một cảm giác bồi hồi khó tả.
Mùa đông mang theo những cơn gió da diết đến ớn lạnh, những làn khói sương lan tỏa khiến lòng người như đứng lại, em lặng im! Một mình, bên quán nhỏ, em nhấm nháp một ly cafe ngọt đắng và cảm nhận một buổi chiều bên Hồ Tây tím, thật ấm áp và lạ kì biết bao.
Anh biết không, đây là mùa đông đầu tiên của em đó. Nếu như 18 năm trước em luôn chìm đắm trong cái nắng Sài Gòn rực rỡ thì giờ đây, em lại đang thả mình giữa những buổi chiều đông se sắt, lạc giữa những con đường phảng phất heo may trải đầy lá sấu. Mắt em chỉ muốn được nhắm nghiền để cảm nhận chút dư âm của buổi chiều muộn qua tiếng chuông chùa ngân vang trên mặt hồ Tây phảng phất sương. Buông mái tóc mây bồng bềnh, em mơ màng đón nhận một làn gió sông Hồng lành lạnh, se sắt.
Lần đầu tiên em biết đến hơi ấm nồng nàn của những chiếc áo len, của cả chiếc khăn anh đã dành tặng em ngày lên đường. Mùi hương dìu dịu từ khăn hồng lả lơi trên cổ, nụ cười em nôn nao khẽ chun người vì cái rét đậm tái tê đầu mùa.
Sáng nay, em thức giấc, nghe trong khói sương bước chân vương lạnh giá, nghe trong tiếng hoa thiêm thiếp ngủ vùi, bầu trời vẽ lên màu xam xám, Hà Nội miên man đón đông về. Thật lạ, con bé ngốc nghếch ngày xưa vốn chỉ biết đến học và chơi, giờ đây đã có thể tự đan cho mình một chiếc khăn nhỏ, móc vào khăn bông hoa xinh xắn, em muốn biến mình thành cô bé mùa đông thực sự, một cô bé Sài Gòn giữa thủ đô cổ kính.
Em thật nhớ anh biết bao. Em nhớ những ngày nắng Sài Gòn lúc sớm mai khi mặt trời vừa le lói, nụ cười em tan chảy theo từng giọt nắng… Em nhớ cả những chiếc kem bông trắng buốt anh dành tặng em mỗi giờ tan lớp. Nhưng…em lại không ước được trở về Phương Nam đâu, em chỉ ước anh đang ở đây bên em và cảm nhận tất cả những điều đó cùng em, em yêu cái cảm giác này, yêu cả thủ đô Hà Nội.
Hôm qua. em đã hạnh phúc biết bao khi mở bọc quà ra và nhìn thấy đôi găng tay nhỏ xinh mà anh đã lặn lội khắp Sài Gòn và tìm bằng được loại găng tay màu xanh em vốn rất yêu thích. Em sẽ không lạnh đâu, anh đừng lo cho em vì em biết anh luôn bên em, em cảm nhận được hơi ấm từ chiếc găng tay, hơi ấm từ anh- người em yêu.
Gửi đến anh, gửi tới phương nam xa xôi chút gió lạnh Hà Nội để anh biết một chút ấm áp, một chút dịu dàng và một chút yêu thương.
Gửi thảo luận:


